Kiểm nghiệm máu Hoạn thư
11/01/2010 08:20 AM View (538) E-mail   In bài viết
Chị lại bắt anh phải giải trình về chiếc "áo mưa" đó vì từ lâu hai vợ chồng chị không dùng đến biện pháp đó.
 
Trưởng phòng ở cơ quan tôi khá đào hoa, lại đẹp trai, phong độ nên đi đâu con gái cũng thích, và muốn bắt quen. Nhưng anh lại cực kì chung tình với vợ, là trưởng phòng của bao nhiêu em da trắng nõn, chân dài “miên man” nhưng chưa bao giờ có điều tiếng gì về anh. Về sau mọi người mới biết là vợ anh là “Hoạn Thư” đích thực và quản lý anh 24/24h giờ đồng hồ.

Chung tình là thế, làm việc với bao em xinh như mộng nhưng anh chưa bao giờ rung rinh, động lòng. Vậy mà vợ anh thì luôn luôn xét nét anh và nghĩ anh rất có khả năng ngoại tình. Uy quyền là vậy ở cơ quan nhưng về nhà thì anh “cum cúp” sợ vợ. Thậm chí chị còn kiểm tra cả điện thoại của anh để xem anh có “léng phéng” với cô nào không.

Chị vẫn nói mát mẻ: “Vâng, anh thì em tin tưởng lắm nhưng bọn con gái bây giờ chúng nó ghê lắm. Có bao nhiêu vụ con gái ‘sấn sổ’ lao tới đòi ‘cho không biếu không’ đàn ông đấy còn gì. Nó thích lao vào anh thì làm sao mà anh từ chối được. Mỡ để miệng mèo, lẽ nào mèo lại mù?”. Chị cứ nói ra rả làm cho anh điếc hết cả tai. Công việc đã áp lực, mệt mỏi, về nhà lại còn quay cuồng với những câu hỏi chất vấn của vợ.


Ai cũng biết chị là "Hoạn Thư" đích thực

Mọi người hùa nhau bàn kế hoạch trêu Hồng để xem máu ghen của cô nổi lên có đến nỗi bị nhồi máu cơ tim không? Thế nhưng chưa biết ai bị nhồi máu nhưng Lâm lại phải hứng chịu hậu quả. Anh sắp phát điên với kiểu ghen của Hồng cũng như sự trêu đùa quá mức của đồng nghiệp.

Chị còn đến thẳng phòng hành chính nhân sự in một bản về lai lịch của từng nhân viên “dưới trướng” anh để còn xem xét xem có tiềm ẩn nguy cơ nào không. Chính vì thế mà không những nhân viên phòng anh mà  cả công ty ai cũng biết chị là “sư tử Hà Đông” và trưởng phòng là một người “râu quặp”, và cũng đã từ lâu biệt danh “râu quặp” gắn liền với anh.

Trong các cuộc “buôn dưa lê, bán dưa chuột” của các chị thì vợ chồng anh lúc nào cũng được ưu ái đưa lên làm tin tiêu điểm. Nhiều “buổi chợ” như thế nên họ đã đi đến kế hoạch thử sức chịu đựng của bà vợ “Hoạn Thư” và ông chồng “râu quặp” đến đâu.

Buổi chiều hôm đó, vừa đi làm về đã thấy vợ đon đả chạy ra xách hộ cặp cho chồng cất đi. Đột nhiên, mắt chị sáng lên và cất lên một câu tru tréo: “Anh đi với con nào mà hạt phấn lại đầy trên vạt áo thế này. Loại phấn sáng ngọc trai đây mà. Con ranh này ăn chơi ngút tầm nên mới đánh phấn dày như thế này đây!”

Anh mới chợt nhớ lúc sáng khi bước ra khỏi cửa thang máy thì cô bé tập sự tên Hồng đã làm rơi tập tài liệu rất dày nên anh đã nhặt hộ. Có lẽ do va chạm gì đó nên mới bị dính chút phấn trên mặt cô thôi. Thế nhưng vợ anh một mực không tin và tối hôm đó còn nhắn tin cho cô bé kia hỏi rõ sự tình.

Thế là ngay sáng hôm sau đã có “hàng” cho chị em “buôn bán. Biết là vợ trưởng phòng đang ghen lồng ghen lộn nên mọi người càng muốn làm cho chuyện “to bằng con voi”. Thế là ngay buổi trưa hôm đó, khi anh ngủ thì đã có một vệt son đậm màu “ngự” đằng sau gáy nên buổi chiều anh đã không để ý và cứ thế “phi” thẳng về nhà khi tan sở.

Vừa nhìn thấy anh, chị lại lao đến nhìn ngó một vòng và phát hiện ra vết son đỏ chót trên cổ áo. Chị khóc bù lu bù loa lên nói anh lừa dối chị. Anh không biết nói thế nào cả và cũng không biết vết son kia vì sao mà lại ở trên đó.


Không biết đến bao giờ hòa bình mới được lập lại trong gia đình anh?

Đêm đó, chuẩn bị đi ngủ rồi mà chị vẫn không ngớt cằn nhằn về vết son. Vừa lúc đó thì điện thoại của anh đổ chuông. Chị bật dậy giằng luôn điện thoại từ tay chồng nghe. Lúc đó, đầu dây bên kia cứ thao thao bất tuyệt: “Anh ơi, em nhớ anh quá. Sao đêm nay anh lại không ở bên em mà lại ở bên mụ vợ già sồ sề kia vậy?”. Cô rít lên: “Im ngay con ranh con kia. Bà mày sẽ cho mày biết tay bây giờ”.

Thế là ngay ngày hôm sau chị đã ra “tối hậu thư” bắt anh phải thực hiện. Sau giờ làm phải về nhà trình diện ngay, chậm một phút là chết với chị. Buổi tối có cháy nhà cũng không được phép ra khỏi nhà. Sáng hôm sau đúng 7h30 mới được xuất phát, không được sớm hơn một phút.

Vậy mà vẫn có chuyện khi đi giặt quần áo cho chồng, chị phát hiện ra có một cái bao cao su trong túi quần chồng. Chị lại bắt anh phải giải trình về chiếc “áo mưa” đó vì từ lâu hai vợ chồng chị không dùng đến biện pháp đó. Anh đúng là “chết đứng như Từ Hải”, chẳng biết giải thích ra làm sao cả. Từ đó, chị “cấm vận” anh luôn và làm cho không khí gia đình căng thẳng, nặng nề như đưa đám.

Anh không biết làm thế nào để thoát khỏi cuộc “chiến tranh lạnh” đó. Ngày nào cũng nhìn vẻ mặt nặng nề của vợ làm cho anh vô cùng khổ sở. Anh đành nghĩ cách ngày hôm sau lên “đút lót” mấy “bà cô” trên công ty để họ làm sứ giả hàn gắn hạnh phúc cho gia đình anh. Chỉ có họ mới là tác giả của bao chuyện rắc rối đối với anh dạo gần đây thôi.

Theo Eva
Tags:    chuyện của tôi   ghen tuông   hoạn thư   chuyện vợ chồng   
Chia sẻ:   Chia sẻ trên Facebook Chia sẻ trên Twitter Chia sẻ trên Google Chia sẻ trên Buzz
Miền hạnh phúc on Facebook
Gửi ý kiến Đánh giá ( 0 )
Tên người gửi  
Email  
Nội dung trả lời  
Mã xác nhận

| | |
ĐĂNG NHẬP
Tên đăng nhập:
Mật khẩu:
ĐỌC NHIỀU  NHẤT
ỨNG DỤNG Thông tin chung | Công việc | Ngân sách | Khách mời
360° CƯỚI Đám cưới sao | Đám cưới đó đây | Tin tức cưới
CẨM NANG Cô Dâu Xinh | Đám cưới hoàn hảo | Bộ Sưu Tập | Tin Xu Hướng
DỊCH VỤ CƯỚI Dịch Vụ Cưới | Tin Khuyến Mại
CHUYỆN CỦA TÔI Tâm sự  tình yêu - hôn nhân
HỎI ĐÁP Hỏi đáp - thắc mắc về đám cưới và bên lề đám cưới